NGƯỜI LÍNH CUỐI CÙNG

Ngày 30-4-75, phóng viên chiến trường Nguyễn Đạt đã chụp được hình một chiến sĩ VNCH cuối cùng, đi trên đường phố Saigòn, khi quân địch đã tràng ngập Thủ đô VNCH.

https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/04/Hinh-Nguoi-linh-cuoi-cung.jpg?fit=800%2C617&ssl=1Người lính trẻ nầy, vào giờ thứ 25, mà  vẫn không giã từ vũ khí.

Một mình, hai tay ôm hai khẩu súng, bình tỉnh bước đi,  không có chút gì sợ hãi. Tấm hình nầy, không như mọi tấm hình bình thường khác, để xem vui mắt mà thôi. Mà nó nói lên sự can trường của người lính VNCH, dù chiến bại, như những gì Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại đã viết trong quyển “Can Trường Trong Chiến Bại“của ông ấy.

Tấm hình nầy đáng được lưu vào quân sử VNCH. Tấmhình nầy gây cảm hứng cho tôi sáng tác bài  thơ:

 “Người Lính Cuối Cùng”, xin cống hiến cho quý vị đọc, để nghĩ mà thương cho một quân lực can trường bị bức tử.         

          NGƯỜI LÍNH CUỐI CÙNG

          Hỡi anh lính cuối cùng trên đường phố

          Nước đã mất rồi, anh sẽ về đâu?

          Đơn vị anh tan rã đã từ lâu

          Một mình anh, hai tay hai khẩu súng

          Anh là chiến sĩ can trường, anh dũng

          Chống quân thù đến giờ phút cuối cùng

          Đáng được vinh danh là một người hùng

          Dù chiến bại, địch kiêng oai nễ mặt

          Bổn phận người trai, đôi vai gánh nặng

          Nợ quốc gia, và nợ với gia đình

          Với  tổ quốc, Anh đã  trọn phận mình

          Nhưng còn nợ Mẹ già ơn dưỡng dục

          Chiến hữu lưu vong chúng tôi cầu chúc

          Anh yên lành để trở lại quê nhà

          Hãy tạm quên đi nỗi buồn thua cuộc

          Để chăm lo cho vợ yếu, Mẹ già

          Nếu Anh vẫn còn yêu nước, thương nhà

          Hãy chờ đợi  sẽ có ngày phục quốc

          Nước Việt Nam chỉ tạm thời bị mất

          Lá cờ Vàng sẽ trở lại Quốc Gia.

         Hoa Đô, Mùa Tháng Tư Đen

         Lão Mã Sơn/Trần Gò Công

Bức ảnh tạo cảm tác thành thơ nầy do Ký giả chiến trường, Nguyễn Đình Đạt chụp được, ngày 30-4-75, trên đưòng phố Saigon, khi quân VC đã tràn ngâp Thủ Đô VNCH.

Thơ Hoàng Xuân Thảo

NGƯỜI LÍNH CUỐI CÙNG

Cảm đề tấm hình “Người Lính Cuối Cùng”của Nguyễn Đạt

Không! Quyết không giã từ võ khí!

Cộng quân dù lớp lớp bao vây

Tướng tá dù ùn ùn bỏ chạy

Ngang nhiên ghì hai súng hai tay.

Không! Quyết không giã từ võ khí!

Sài Gòn dù lửa khói tan hoang

Chiến hữu dù tan hàng tứ tán

Vẫn ngẩng đầu cất bước hiên ngang.

Đêm naonhớ lại nghe truyền hịch

Theo việc kiếm cung, xếp bút nghiên

Anh ngạo nghễlên đường nhập ngũ

Cánh chim bằng thoả chí bình sinh

Anh đánh đẹp thay trận cuối cùng!

Vòng đai Xuân Lộc vững như đồng

Lệnh trên bỗng xuống kêu buông súng

Đồng độiôm nhau lệ tủi hờn.

Đã lắm đêm anh ôm súng ngủ

Đường trường chinh rong ruổi, xông pha

Anh với súng không rời nửa bước

Tình càng nồng mặn lúc sa cơ.

Tháng Tư lúc nhúc quân cờ đỏ

Lưả bốc, đạn bay, cảnh hãi hùng

Ghìm súng thản nhiên đi giữa phố

Với tôi anh đúng một anh hùng.

Này hỡi anh! Người lính cuối cùng

Vẫn đi trong nhịp bước kiêu hùng

Vận nước dù gặp cơn bĩ cực

Còn ngời chiếu sáng tấm lòng son.

Xin cám ơn người lính cuối cùng

Nêu gương khí phách giống Tiên Rồng

Cho tôi tin tưởng rồi mai mốt

Cờ Tự Do phần phật cố hương.

Hoàng Xuân Thảo

https://nsvietnam.blogspot.com/2019/03/nguoi-linh-cuoi-cung.html

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s