Tướng Nguyễn Khoa Nam và định mệnh đời Tôi


Bút Ký: KQ. Nguyễn Thành Hưng

Trong đời sống con người ai cũng có những cuộc hạnh ngộ bất ngờ mà ta không thể tiên đoán được;  có những cuộc gặp gỡ mang đến điều may mắn, niềm hân hoan và hạnh phúc. Ngược lại,  cũng có thể là bất trắc, tai ương và đau khổ; nhất là đối với một quân nhân thuộc quân chủng Không Quân VNCH như tôi,  không nằm dưới quyền chỉ huy trực tiếp mà lại phải “Trình diện ông Tướng” mới là một điều hiếm thấy,  thật đáng lo!

1927– 1975 – Thiếu Tướng 1972
Tư lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh 1970 – 1973
Tư lệnh Quân Đoàn IV & Quân Khu IV 1974 – 1975
Người mà tôi sắp phải đối diện đó là Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh,  bản doanh đặt tại căn cứ Đồng Tâm (Mỹ Tho). Được biết Ông nổi tiếng là một quân nhân nghiêm  minh, chuyên cần, trong sạch và tận tụy vì công vụ, không cậy thế cậy quyền hống  hách, được thuộc cấp kính nể mến thương. Trong trường hợp này, ắt hẳn  có chuyện gì thật nghiêm trọng xảy ra, mà tôi được lịnh phải có mặt tức khắc tại văn phòng tư lệnh.

Linh tính cho tôi biết chắc có chuyện không lành sắp xảy ra và sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới cuộc đời binh nghiệp của mình. Lòng dạ hoang mang, vô cùng lo lắng.  Vâng! Xin thưa cùng quý vị, câu chuyện như sau:
Phi đoàn 122 Quan Sát (L-19 & U17 Cessna) đặt tại phi trường Trà Nóc, Cần Thơ. Nhiệm vụ của phi đoàn là phụ trách không yểm cho bán phần lãnh thổ quân khu IV gồm các tỉnh như Long An, Kiến Phong, Kiến Tường, Châu Đốc, Định Tường, Vĩnh Bình, Long Xuyên và Cần Thơ.



Giữa năm 1973 chiến sự bùng phát dữ dội, những cuộc hành quân được tung ra hầu ngăn chặn, giải vây, lùng và diệt địch diễn ra khắp  vùng nổi tiếng gai góc, có biệt danh là khu “tam giác sắt”: Sầm Giang, Cái Bè và Cai Lậy, phần lãnh thổ  trách nhiệm của SĐ7-BB. Nên chúng tôi luôn luôn có 3 phi hành đoàn (PHĐ=2người) túc trực tại sân bay Đồng Tâm, Mỹ Tho không xa mấy văn phòng của Thiếu Tướng Tư Lệnh.
Sau khi phi cơ đáp an toàn và đang taxi (di chuyển) về bãi đậu, tôi chợt thấy một chiếc xe Jeep của SĐ7-BB đang phóng nhanh về hướng phi cơ.  Vừa mở cửa bước xuống tháo nón bay, trên tay cầm xấp bản đồ và phi lịnh hành quân thì thấy chiếc xe Jeep được lái bởi một quân nhân cấp bậc trung sĩ thắng gấp, dừng ngay bên cạnh. Tôi quá đổi hoang mang và kinh ngạc trước sự kiện lạ lùng chưa bao giờ xảy ra cho các PHĐ đã từng biệt phái yểm trợ cho SĐ7-BB từ trước tới nay ở căn cứ Đồng Tâm nầy.
– Chào đại uý.
– Chào trung sĩ, có chuyện gì xảy ra?  Tôi lo lắng hỏi dồn.
-Thiếu Tướng vừa chỉ thị tôi ra rước PHĐ đưa vào phòng họp ngay.
-Trung sĩ có biết vì sao?… Anh Tr/sĩ chẳng nói một lời, nhấn ga chiếc xe chồm tới như con ngựa bất kham, để lại phía sau một đám bụi mù.
Ngồi trên xe Thiếu uý Hội — Phi công trẻ, hiền lành dễ mến mới về phi đoàn khoảng 6 tháng — với vẻ mặt lo âu nhìn tôi hỏi nhỏ:
-Đại uý có biết chuyện gì xảy ra cho chúng  ta không
Để trấn an Hội dù trong bụng đang đánh lô tô,  cố giữ vẻ mặt bình thản khuyên Hội hãy yên tâm, là trưởng phi cơ tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm và sẽ trình bày mọi diễn tiến phi vụ yểm trợ tiếp cận sáng nay,  với một tiểu đoàn bộ binh ở vùng Cai Lậy cùng Thiếu Tướng nếu có liên quan đến sự việc đó.
Xe vừa thắng gấp trước văn phòng,  anh Trung sĩ mời chúng tôi vào gặp Trung uý (có lẽ là tuỳ viên Tư Lệnh) trong một phòng nhỏ có cửa ăn thông với phòng họp rất to trang bị tiện nghi, thích ứng với phòng hợp hành quân.  Ngoài bàn làm việc có dựng một lá cờ nhỏ 2 sao của Tướng Nam, phía đối diện là một dãy ghế cho khoảng 100 người. Phía sau bàn Tư Lệnh được treo một bản đồ hành quân có kích thước thật lớn từ vách trái sang vách phải của phòng họp.  Trên đó ghi chú phần tương quan lực lượng địch và bạn, cùng với chi chít các địa điểm giao tranh được đánh dấu bằng viết chì mở màu xanh  đỏ.
Hồi hộp bước vào phòng,  tôi liếc nhanh không thấy Tướng Nam, chỉ thấy 2 sĩ quan mang cấp bậc Trung tá và Đại tá. Tôi đứng nghiêm chào thì Ông Đại tá cất tiếng ôn tồn hỏi: Có phải PHĐ vừa thi hành phi vụ yểm trợ oanh kích cho tiểu đoàn bộ binh gần Cai Lậy phải không?
–  Dạ,  khoảng 9 giờ sáng nay,  thưa Đại tá.
– Thiếu Tướng bảo Đại uý chờ trong giây lát vì Ông rất bận trong phòng truyền tin sư đoàn.
Tôi định hỏi vì sao chúng tôi phải có mặt tại đây thì bất ngờ Tướng Nam từ phòng truyền tin bước ra với vẻ mặt mệt mỏi pha chút giận dữ. Từ xa Ông ngước nhìn chúng tôi hất hàm gằn giọng hỏi:
-có phải PHĐ vừa yểm trợ oanh kích cho tiểu đoàn bộ binh ở vùng Cai Lậy?
-Trình Thiếu tướng khoảng 9 giờ sáng này. Tôi lo sợ run run trả lời.
Rồi bất thình lình Ông đập mạnh tay đánh rầm xuống bàn:
-Vậy là hai chú giết hết con cái tôi rồi!
Tôi điếng người đứng chết trân, hồn bất phụ thể, lúng túng chưa biết phản ứng ra sao, vội liếc nhanh tìm hai ông Tá hy vọng hai người có thể góp phần giải thích hộ để Tướng Nam giảm bớt cơn thịnh nộ trong lúc này, nhưng chỉ thấy Th/uý Hội còn lại trong phòng mặt xanh như tàu lá.
Tướng Nam chống hai tay lên bàn hướng về phía chúng tôi nói tiếp:
– Các chú có biết đơn vị bị thiệt hại do oanh kích vừa gọi về báo số tổn thất tổng kết là 7 quân nhân chết tại chỗ và hơn 10 bị thương!
Mắt tôi nổ đôm đốm, hai lỗ tai lùng bùng, mồ hôi ướt trán, cố gượng đứng vững trên đôi chân tưởng chừng mềm như bún khi bất ngờ được biết số thương vong của quân bạn quá lớn những vậy!
-Trình Thiếu tướng… không đợi tôi nói hết câu và có lẽ  thấy gương mặt quá thảm não của tôi và sự sợ hãi của Thiếu uý Hội, Ông khoát tay ra lịnh, một quân nhân mang ra một khay đựng 3 ly nước lạnh. Tướng Nam đẩy 2 ly nước về phía chúng tôi rồi Ông dịu giọng nói: Tôi biết Đại uý (Bây giờ ông mới gọi tôi bằng cấp bậc!) muốn trình bày, hãy uống ít nước lấy lại bình tĩnh và có 5 phút vắn tắt vì tôi phải đi bay để kiểm tra lại tọa độ oanh kích sáng nầy.
Cố gắng lấy lại bình tĩnh, tôi rút ngay tấm bản đồ hành quân trong túi áo bay trải  lên mặt bàn. Tôi trình bày:
-Trình Thiếu tướng – PHĐ cất cánh khi nhận lệnh hành quân lúc 8 giờ sáng, trên phi trình đến vùng hành quân tôi đã liên lạc trực tiếp với Alpha (Tiểu đoàn Trưởng), và chính vị TĐT này gởi tọa độ yêu cầu không yểm mà tôi có ghi rõ ràng chi tiết trên phóng đồ hành quân của riêng tôi. (Ông bước đến gần để nhìn kỹ và ghi tọa độ oanh kích vào mảnh giấy nhỏ). Trước khi đánh quả bom đầu tiên tôi cũng đã xác định lại tọa độ với sự đồng thuận của Alpha.
-Vậy tại sao bom lại rơi trúng vị trí quân bạn? Tướng Nam gằn giọng hỏi gắt.
Tôi ú ớ, loay hoay tìm cách trả lời, chợt nhớ đến mẫu đối thoại trên tầng số không lục với Alpha sau pass bom đầu tiên vừa đánh vào mục tiêu.
-Thưa Th/tướng, không biết ở phòng truyền tin sư đoàn có theo dõi phi vụ yểm trợ tiếp cận trên tần số không lục với TĐ sáng nay hay không? Nếu Th/tướng cho phép tôi xin thuật lại những gì xảy ra trong thời gian hướng dẫn khu trục đánh bom.
-Đại uý hãy trình bày ngắn gọn tôi không có nhiều thì giờ! Tướng Nam một lần nữa gay gắt thúc giục.
-Dạ! Tôi mừng thầm —  Xin được trình sau đây là mẫu đối thoại với Alpha:
-“Alpha đây Họa Mi gọi” (Danh hiệu L-19).
-Alpha nghe Hoạ Mi 5/5.
-Thần báo (danh hiệu A-37) vừa đánh pass bom đầu tiên vào mục tiêu do bạn yêu cầu mà tại sao giờ này con cái bạn bê bối vẫn còn hút thuốc? (Bung khói màu khẩn cấp báo hiệu vì bom đã dội trúng đội hình quân bạn).
-Tiếng Alpha rõ ràng, mạch lạc: Vịt con (Việt Cộng) giả dạng phe ta đó Hoạ Mi! Chúng nó chơi mánh này,  nhiều lần lắm rồi! Yêu cầu chim sắt (khu trục cơ A-37) cứ tiếp tục.
Nghe đến đây Tướng Nam lộ vẻ bực dọc tức tốc rời phòng họp trước sự ngạc nhiên và lo sợ của chúng tôi.  Ít phút sau viên Trung uý tùy viên vào cho biết là Thiếu tướng bảo PHD chờ tại đây, Ông ra lấy trực thăng bay  lên vùng kiểm tra tọa độ vừa oanh kích.
Tôi buồn bả ngồi bệt xuống ghế ôm đầu tự hỏi! Có phải sự việc xảy ra hôm nay là  bước ngoặt quan trọng có thể chấm dứt đời bay bổng của mình? Ngoài ra, còn có thể bị giáng chức hoặc nhiều hình phạt khác dành cho một quân nhân phạm lỗi “tày trời”. Nếu Tướng Nam là một “Minh Tướng” lấy công tâm phán xét sự việc thì mình có hy vọng giải oan?  bằng không, hay hoặc vì truyền thống “phủ binh phủ, huyện binh huyện” thì…
– Đại uý, nếu lỗi về phần không yểm thì mình có bị rút bằng bay và bị phạt tù không? Hội lo sợ lên tiếng hỏi cắt đứt giòng suy nghĩ của tôi.
– Hy vọng chắc không sao đâu! đây là lần thứ hai tôi cố gượng trấn an Hội khi lòng dạ rối như tơ vò.

“Vào hàng, phắc!” Tiếng Trung uý tuỳ viên hô to. Tôi bật dậy hồi hộp đứng nghiêm chào, từ xa Ông khoát tay ra lịnh dứt khoát ngắn gọn: “Trả PHĐ về lại sân bay!”.
Hú hồn! Hú vía! Cám ơn Phật! Cám ơn Chúa! Không còn sự sung sướng nào có thể diễn tả nổi, sau gần một tiếng đồng hồ bó gối căng thẳng lo âu, sợ sệt, giờ chúng tôi như chim xổ lồng ào ra cửa phóng nhanh lên xe sợ Ông đổi ý!
Xe vừa về đến biệt đội, Đại uý Kiệt (Biệt đội trưởng), Dại úy Duy (Khờ) các Trung uý Kiệm, Hải và Sang ùa ra đón chào, tay nắm tay mừng mừng tủi tủi; mừng cho PHĐ “qua cơn bĩ cực” tủi buồn cho các chiến hữu bộ binh bị thương vong khá nặng!
Đang trong bầu không khí phấn khởi thì chuông điện thoại reo vang.
-Biệt đội Đồng Tâm, Đại uý Kiệt nghe.
– Tôi Tr/tá Đặng (Mekong03) Trưởng Phòng Hành Quân Chiến Cuộc Sư Đoàn IV KQ) đã chỉ thị cho đại uý Nguyễn Cao Minh,  sĩ quan trực ngày hôm nay,  gọi trực tiếp với toán chuyên viên kỹ thuật phi đạo chuẩn bị sẵn sàng một Cessna U-17 trong vòng 45 phút nữa do Tr/tá Trần trọng Khương,  Phi đoàn Trường lái sẽ đáp phi trường Đồng Tâm đón PHĐ về Cần Thơ ngay! Đó là lịnh của Mekong 01 (Tướng N.H.Tần Tư lệnh SĐIV/KQ). Mọi người đều nghe rõ qua loud speaker.
– Nhận rõ Mekong 03. Quay sang tôi:
-Mầy và thằng Hội (chúng tôi thường gọi nhau mày tao) chuẩn bị đi là vừa, tao sẽ yêu cầu phi đoàn đưa PHĐ khác qua thay, còn một tuần nữa (biệt phái 2 tuần) hết biệt phái về Cần Thơ tao sẽ đãi mừng tụi bây một chầu.
-Tôi quơ nhanh túi quần áo và nón bay cùng Hội chuẩn bị sẵn sàng ra Parking (bãi đậu), trong khoảnh khắc chiếc Cessna đã đáp an toàn và đang taxi (di chuyển) vào.
Lấy đủ cao độ,  phi cơ vượt dòng Tiền giang phản chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời, quay nhìn về hướng mục tiêu oanh kích sáng nay, xa xa lửa vẫn còn nghi ngút cháy, những làn khói mỏng vươn lên loang tỏa trong không khí phủ quanh những cánh đồng lúa và vùng kinh rạch. Mơ hồ trong tâm tưởng, cảm nhận hình như mình cũng có một phần nào trách nhiệm! Ôi! Chiến tranh, bom rơi đạn lạc! Tôi buồn bã lắc đầu. Tiếng Tr/tá Khương vang trong nón bay:
– Hưng biết tại sao lịnh trên chỉ thị phải cấp tốc rước PHĐ về Cần Thơ ngay trưa nay không?
– Dạ! Thưa không Tr/tá.
– Sự việc đáng tiếc xảy ra, sư đoàn 4/KQ được thông báo và theo sát từng diễn biến đến khi biết không phải lỗi thuộc về Không Quân chúng ta.
Tôi ngắt ngang hỏi:
-Vây sao phải “bốc”chúng tôi về ngay tức khắc?
– Để tránh tối đa những va chạm không cần thiết vì có thể thân nhân hay bạn bè của nạn nhân trong lúc uất ức quẩn trí sẽ tràn vào phi trường hành hung PHĐ cho hả cơn tức giận!
Tôi giật mình ngỡ ngàng và cảm động, bấm Intecom nói nhỏ:
-Cám ơn Tr/tá và các cấp chỉ huy lo cho sự an toàn của anh em phi hành.
Phi cơ chạm bánh lướt nhẹ trên phi đạo,  trên đường về phi đoàn Tr/tá Khương vừa an ủi vừa ra lịnh: Tôi biết PHĐ mất tinh thần và mỏi mệt trong lúc này,  nhưng ngày mai Hưng chịu khó vào phi đoàn viết bản tường trình mọi sự việc xảy để tôi trình lên SĐIV/ KQ và Bộ Tư Lịnh/KQ Tân Sơn Nhứt; sau đó tôi sẽ ký 48 giờ phép để cho PHĐ có thì giờ nghỉ ngơi hầu lấy lại tinh thần.
Lòng hân hoan rộn rã, liếc sang Thiếu uý Hội giờ mới thấy lần đầu tiên chú em  vui ra mặt.
-Cám ơn Tr/tá đã quan tâm đến PHĐ. Tôi vui vẻ trả lời.
-À! Còn một điều quan trọng nữa là tôi sẽ chỉ thị cho Th/tá Hảo (Trưởng phòng hành quân phi đoàn) không cắt Hưng và Hội biệt phái Đồng Tâm trong vòng 6 tháng tới. Nghe rõ chưa?
Tôi như mở cờ trong bụng:
-Dạ! 5/5 thưa Tr/tá.
Hôm sau, đúng 8 giờ sáng đã có mặt ở phòng hành quân phi đoàn, sau khi viết xong bản tường trình tôi đi thẳng vào phòng phi đoàn trưởng trình Tr/tá Khương. Ông đọc thật kỹ xong gật đầu:
-Tốt! Giờ anh qua ban văn thư lấy giấy phép tôi đã ký chiều hôm qua.
-Cảm ơn Tr/tá. Tôi lí nhí pha chút cảm động vì cách đối xử tế nhị của ông trong tình huống nầy.
Nhét giấy phép vào túi, lòng vui rộn rã, rảo qua phòng hành quân, khều vài thằng bạn thân, hẹn khoảng 4 giờ chiều đến câu lạc bộ sư đoàn lai rai để “lấy lại phong độ” chứ bây giờ cảm thấy “xệ” quá!
Câu lạc bộ trang hoàng thật đẹp mắt, hệ thống điều hòa không khí toả làn gió mát lạnh làm dịu hẳn cơn nóng, tiếng nhạc êm dịu ngân vang.  Bọn tôi vừa dứt điểm pass một, nồng độ Cognac Hennessy chưa tráng bao tử, pass thứ hai được chia đều, bất thình lình Lý Tống (thời gian này Lý Tống còn bay Cessna chưa xuyên huấn qua bay phản lực cơ A37), ở đâu ào tới nói to giọng Huế: Ê! Hưng, thằng Kiệt bên Đồng Tâm vừa gọi về phòng hành quân phi đoàn cần gặp mi gấp, chắc có chuyện chi!
Tôi hơi khựng, nghiêm mặt hỏi lại: Thật không? Đừng có  giỡn nghe mậy! Cả ngày hôm qua tao bầm dập như trái chuối chín mùi rồi, muốn ăn nhậu thì vào đây!
– Tao nói thật, mi nên gọi hắn cho ra lẽ. Tống vừa ngồi xuống vừa trả lời.
-Okay!, vậy để tao lên phòng hành quân phi đoàn gọi nó. Ba đứa bây cứ tự nhiên, chầu này tao chi, nếu vì lý do gì tao không trở lại thì bảo anh quản lý ghi sổ. Nói xong tôi nâng ly thứ hai nốc cạn.
-Biệt đội Đồng Tâm,Tr/uý Hải nghe.
-Hưng đây Hải, cho gặp Kiệt.

HÌnh minh hoạ

Đại uý Kiệt qua họp bên Sư Đoàn 7, chắc cũng sắp về.
-Mầy bảo Kiệt gọi cho tao ở phòng hành quân phi đoàn, Tao chờ.
Khoảng 5 phút sau, chuông điện thoại reo vang. Tôi vội vàng chụp ống nghe:
-Hưng đây Kiệt! Chắc có gì lạ xảy ra?
-Có, vui buồn lẫn lộn.
-Cái gì! Tôi gắt.
-Mầy bình tĩnh để tao nói.
-Okay! Nói ngay đi ông nội!
-Ngày hôm qua sau khi Ông sếp rước tụi mầy về Cần Thơ, chiều đến tao có gặp hoa tiêu lái chiếc C & C (Command and Control = trực thăng chỉ huy) của Tướng Nam cho biết là khi bay kiểm tra tọa độ oanh kích thì đúng là tọa độ do Alpha yêu cầu. Vậy là mầy vui chớ gì? Kiệt hỏi thòng.
-Dĩ nhiên rồi! Còn sao lại buồn?
-Tội cho Alpha vì một phút chểnh mảng không nắm vững vị trí con cái, để một trung đội ém quân lạc ngay vào tọa độ oanh kích, hứng ngay loạt bom đầu tiên, máy PRC-25 bể nát không liên lạc được với bộ chỉ huy tiểu đoàn, nên mới bung khói màu báo động xin ngừng đánh bom, nhưng quá muộn!
Biết được sự việc, Tướng Nam tức giận vô cùng, Ông ra lịnh Alpha trình diện tức khắc tại vùng hành quân,  bốc lên trực thăng bay thẳng về bộ tư lệnh sư đoàn; đồng thời Ông chỉ định Đại uý Tiểu Đoàn Phó lên nắm chức Tiểu Đoàn Trưởng.
Tôi thảng thốt kêu lên:
-Trời! Trời! Tao đâu ngờ có sự đột biến nghiệt ngã như vậy!
-Mầy biết không! Cái mà làm cho Ổng hành động quyết liệt hơn, là khi biết thêm có một Thiếu uý, trung đội trưởng bị tử vong nguyên là một giáo sư dạy đệ nhị cấp ở  Sài-Gòn mới thuyên chuyển về phục vụ tiểu đoàn chưa quá 3 tháng.
-Trời! Tội nghiệp cho vị giáo sư quá! Nhưng lỗi đâu phải tao gây ra!
Tôi lí nhí cố chống chế, phân trần trong tâm trạng mang mặc cảm hình như chính mình cũng đã phạm lỗi lầm nào đó!
-Tao biết! Ngày xui tháng hạn, thôi mầy đừng buồn, dù sao chuyện cũng đã qua. Kiệt hạ giọng an ủi.
-Cám ơn mầy, phải nói là nhờ sự công tâm của Tướng Nam; nếu trường hợp gặp mấy ông tướng khác chắc giờ này tao ngồi trong phòng giam chớ không phải ông Thiếu tá TĐT! Thôi hẹn gặp lại tuần sau và nhắn với anh em bên đó nhớ bay bổng cẩn thận!

(Hết phần 1 – Xin chờ xem tiếp phần 2)

Nguồn: https://hoiquanphidung.com/forum/c%C3%A1c-chuy%C3%AAn-m%E1%BB%A5c/v%C4%83n-ngh%E1%BB%87/t%C3%B9y-b%C3%BAt/50654-t%C6%B0%E1%BB%9Bng-nguy%E1%BB%85n-khoa-nam-v%C3%A0-%C4%91%E1%BB%8Bnh-m%E1%BB%87nh-%C4%91%E1%BB%9Di-t%C3%B4i#post50654

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s