Đời Sĩ Quan Tiền Sát Pháo Binh (chương 10)

Chương 10

Giã Từ Vũ Khí

1- Trở lại đời sống dân sự.

Hôm sau, mấy anh trong tiểu đoàn đưa hai đứa chúng tôi ra sân bay để xin hai chỗ cho chúng tôi về Sài Gòn. Nhưng khi ông trung sĩ coi sân bay trông thấy chúng tôi mặc quần áo dân sự đã bảo chúng tôi là muốn lên phi cơ quân sự thì phải là quân nhân mới được, nghĩa là phải mang quân phục. Thế là anh trung úy, người vừa mới đưa chúng tôi ra sân bay lại phải đưa chúng tôi trở lại tiểu đoàn để chúng tôi xuống Ban Tư mượn lại mỗi người một bộ đồ số 2 mang vào. Sau đó anh trung úy này lại đưa chúng tôi ra sân bay để chúng tôi chờ.

Với bộ đồ số hai, không có cấp bậc, cũng chẳng có huy chương, chúng tôi lúc đó trông giống như hai tên binh nhì được đi nghỉ phép!

Chừng nửa giờ sau là chúng tôi được lên một chiếc Caribou về Sài Gòn. Khi tới sân bay của Phi Trường Tân Sơn Nhất, khu quân sự, chiếc phi cơ hạ cánh cho chúng tôi xuống. Mấy sĩ quan Mỹ thì có xe Jeep ra đón còn chúng tôi thì dĩ nhiên là không có ai ra đón cả, mà chúng tôi cũng không dám xin đi nhờ xe của mấy anh bạn sĩ quan Mỹ vì lúc đó chúng tôi chỉ là hai tên binh nhì, nên chúng tôi đã quyết định là đi bộ ra cổng cho yên chuyện. Chúng tôi cũng không ngờ là hôm ấy đã phải đi xa đến thế. Chúng tôi đã phải mất đến gần nửa giờ mới ra tới cổng trại Phi Long.

Thấy chúng tôi vai mang ba lô lếch thếch từ trong sân bay đi ra, toán lính gác ở cổng trại đã tròn mắt ra nhìn chúng tôi, chắc là họ thắc mắc về sự xuất hiện gần như bất ngờ của chúng tôi, binh nhì gì mà lại đi nhờ được phi cơ của Mỹ và đã đến đây rồi thì sao lại chẳng có ai cho xe ra đón rước thế này!

Qua được cổng trại rồi là chúng tôi đã kiếm xe taxi để về nhà, về đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận. Nhà tôi thì ở gần rạp Ciné Văn Cầm còn anh Toàn thì ở trong Ngõ Hàng Goòng, ngõ này ở một bên đường Võ Di Nguy, phía bên kia là đường Nguyễn Minh Chiếu (hiện nay, tôi và anh Toàn đều đang ở Mỹ, tôi thì ở San Francisco, California, còn anh Toàn thì ở bên Mesa, Arizona)

Cho tới lúc này, nếu tôi phải dùng đường hàng không để di chuyển thì tôi chỉ toàn được đi phi cơ quân sự không, chưa bao giờ tôi được trèo lên một chiếc phi cơ dân sự cả. Lần di cư vào Sài Gòn, tôi đã được phi cơ quân sự Pháp đưa tôi đi từ Phi Trường Gia Lâm. Và khi đã là lính thì phần lớn là đi trực thăng, đầu tiên là L-19 khi học quan sát bằng phi cơ khi còn ở Dục Mỹ, rồi chiếc trực thăng qủa chuối H-26 đã đưa tôi và vài người lên đồi 390, sau đó là mấy chiếc HU hoặc Chinook…, cuối cùng là chiếc máy bay vận tải Caribou chở tôi và anh Toàn từ Kontum về Tân Sơn Nhất vào cuối tháng 6 năm 1966. Từ đó thì tôi không còn có cái hân hạnh là được trèo lên một chiếc phi cơ quân sự nào nữa.

Phi cơ quân sự thì không được đi nữa, nhưng quần áo lính thì tôi lại phải mặc thêm một lần nữa. Đúng là cái “số”, nó bắt phải như thế. Khi trút bỏ quần áo lính, trả lại cho Tiểu Đoàn 221 Pháo Binh, tưởng đã là xong. Thế mà lúc ra tới Sân Bay để xin phi cơ về Sài Gòn, họ lại bắt tụi tôi phải mặc quần áo lính vào thì mới được trèo lên phi cơ. Thành ra dù đã giải ngũ rồi, chúng tôi lại vẫn bị bắt buộc tái ngũ bởi cái biến cố Tết Mậu Thân sau khoảng một năm rưỡi được tự do.

2- Làm đại diện sinh viên tại Đại Học Xá Minh Mạng và dạy học tại quận Nhơn Trạch.

Trong một năm rưỡi tự do này, tôi đã trở lại cư ngụ trong Đại Học Xá Minh Mạng, ra ứng cử làm ssại diện cho sinh viên trong Đại Học Xá theo lời khuyên của anh em, nhất là của anh Nguyễn Thanh Hùng (anh là một kỹ sư Hoá Học của miền Bắc, vượt tuyến vào Nam năm 1958 qua đường Lào. Anh Thanh Hùng này đã là người ngâm thơ cho Đài Phát Thanh Sài Gòn trong mục Tao Đàn, tiếng nói thi, văn kim cổ miền đất Tự Do).

Tôi còn nhớ là vào cuối tháng 12 năm 1966 và vào một tối thứ Bẩy trước ngày anh em Sinh Viên Đại Học Xá Minh Mạng bầu cử các chức vụ Đại Diện Sinh Viên và Thủ Quỹ cho Quán Cơm của họ, anh Thanh Hùng đã kéo Trịnh Công Sơn và Khánh Ly vào Đại Học Xá để làm một đêm “không ngủ” hầu giúp tôi thành công trong vụ bầu cử ngày Chủ Nhật hôm sau).

Trong thời gian này, tôi cũng xin đi làm tư nhân dạy giờ cho một trường Trung Học ở Quận Nhơn Trạch, Biên Hòa. Hiệu Trưởng trường Trung Học Ngô Quyền ở Biên Hoà là ông …Bảo coi luôn cái trường ở quận Nhơn Trạch này. Mỗi lần tôi muốn tới quận Nhơn Trạch, tôi thường đi cái xe Lambretta cũ NA 1112A của tôi sang Cát Lái, chạy qua cái bâtiment của kho đạn mà tôi đã nằm ở đó mấy năm về trước, rồi qua phà. Sau khi qua phà, tôi còn phải đi thêm vài cây số nữa mới tới được cái trường mà tôi đã nhận dạy.

Có một lần trên đoạn đường này, tôi đã gặp lại anh chàng Toản mà khi xưa đã làm tài xế xe Jeep cho Thiếu Úy Thinh, lúc này chú ta đã dời Pháo Binh về làm Địa Phương Quân ở quận này. Hôm tôi gặp chú ta là hôm chú ta đang gác trên con đường mà tôi phải qua để đến trường. Hôm đó chú Toản này đã dơ tay lên nghiêm chỉnh chào tôi, miệng thì hô “Chào thiếu úy”. Tôi phải nói ngay với chú ta rằng: “Này, em nên biết rằng tôi đã giải ngũ rồi nhé, hơn nữa em gọi tôi như thế, tụi Việt Cộng nó để ý thì rất nguy cho tôi đó. Lần sau chỉ nên kêu “Chào Thày” thôi là được rồi”.

Nói thì nói thế, chứ thực ra tôi cũng chẳng sợ gì tụi Việt Cộng ở đây hết, con đường này gần kho đạn Cát Lái thì không an ninh sao được! Vả lại mỗi tuần tôi cũng chỉ sang đây có 2 ngày để dạy mỗi ngày 4 giờ về môn Toán cho lớp đệ Tứ thôi. Nhưng cuối cùng thì dạy ở đây cũng không được bền vì Biến Cố Tết Mậu Thân vào đầu năm 1968.

3- Tái ngũ vì biến cố “Tết Mậu Thân”.

Cái vụ Việt Cộng vi phạm trắng trợn vào Hiệp Ước Ngừng Bắn trong dịp Tết đã khiến tôi bị kêu tái ngũ. Có điều là lần này tôi đã trình diện tái ngũ tại Bộ Giáo Dục để đi làm Huấn Luyện Viên dạy Quân Sự Học Đường cho Sinh Viên Thủ Đô Sài Gòn theo thông cáo của Bộ Quốc Phòng. Cái thông cáo này đã được phổ biến trên hệ thống Truyền Hình, Truyền Thanh, kêu gọi các cựu quân nhân sinh từ 1935 trớ về sau phải ra trình diện tái ngũ, những ai là Sinh Viên hay Giáo Chức thì trình diện ở Bộ Giáo Dục. Lúc đó tôi vừa là sinh viên vừa là giáo chức, dù chỉ là Tư Nhân Dậy Giờ mà lại sinh vào năm 1935 (trên giấy tờ) nên tôi đã phải đi trình diện tái ngũ tại Bộ Giáo Dục.

Cho tới lúc đó, tôi vẫn chỉ là thiếu úy thâm niên, trong khi các sĩ quan khóa đàn em của tôi, Khóa 15, Khóa 16 đã là trung úy. Khóa 14 chúng tôi chỉ còn thiếu hai tháng nữa mới đủ hai năm thiếu úy thực thụ, nghĩa là còn phải hai tháng nữa chúng tôi mới có thể là trung úy. Sĩ auan khóa đàn anh nay lại trở thành sĩ quan đàn em. Trớ trêu thế đấy!

Mà muốn lên trung úy, chúng tôi phần lớn đã phải tự làm đơn lên Bộ Tổng Tham Mưu. Các vị thiếu tá, đại úy về coi chúng tôi thì một phần là họ cũng bỡ ngỡ chẳng hiểu gì về vấn đề này, phần nữa là họ đã không được chỉ thị gì từ cấp trên cả, nên họ đã không biết làm gì hết. Chính bản thân tôi, tôi cũng đã phải tự làm đơn xin thăng cấp rồi tự đi lên Tổng Tham Mưu nộp cho phòng quân số, sau đó tôi còn phải theo dõi và đã phải tự lên lấy quyết đinh thăng cấp.

Vì vậy, khi đã cầm được quyết định này rồi là tôi tự động mang lon lấy, rồi sau đó mới đưa quyết định cho anh Sĩ Quan coi Ban IV để anh ta làm lương, chứ không đưa cái quyết định ấy cho ông thiếu tá đang coi tụi tôi. Ông thiếu tá này lúc đó đã không thể gắn cấp bậc cho tôi được vì có ai gửi cái quyết định thăng cấp của tôi cho ông đâu để ông có thể đưa ra trước mặt mấy tên trung úy, thiếu úy mới tái ngũ chúng tôi và đã như thế, thì làm sao ông dám gắn thêm cấp bậc cho tôi đây! Lúc đó chúng tôi đang đóng ở trường Trung Học Pétrus Trương Vĩnh Ký.

Lúc đầu, tôi đã xin về trường Đại Học Khoa Học, tôi đã tính là sẽ ghi tên học cái lớp “Toán Học Đại Cương” ở đây, nhưng về sau tôi lại bị chuyển sang trường Pétrus Ký ở bên cạnh rồi cuối cùng thì về ở hẳn trong Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (lúc này đã dọn về đường Trần quốc Toản).
Gọi là dạy quân sự cho sinh viên nhưng thực ra là trong mấy ngày đầu, chúng tôi chỉ dạy qua loa về mấy động tác của Cơ Bản Thao Diễn và cho dù có phát súng Carbine loại M-1 cho họ, nhưng hình như chúng tôi chỉ dạy họ cách tháo ráp khẩu súng đó một cách qua loa thôi.

4-Tinh thần rất cao của anh em sinh viên Sài Gòn.

Nhìn quang cảnh tại các phân khoa đại học Saigon mấy hôm đó, mọi người mới thấy là tinh thần của sinh viên Sài Gòn lúc đó lên rất cao. Họ đã tự ý đến trường rất đều đặn để dự những lớp huấn luyện do chúng tôi phụ trách. Nói chung thì phần lớn dân chúng ở Sài Gòn, ai ai cũng đều muốn góp sức với chánh quyền để tiêu diệt lũ côn đồ Cộng Sản. Những người như tôi chẳng hạn, nếu muốn thì cũng có thể không bị tái ngũ, vì tôi gần như là đứa con trai duy nhất còn lại trong gia đình: Anh tôi đã tử trận từ năm 1962, có một thằng em thì nó vừa bị tê liệt vừa bị mù. Nếu tôi nộp đơn xin miễn tái ngũ thì chắc chắn là được nhưng tôi vẫn ra trình diện tái ngũ để lại trở thành một tên lính như mọi người.
Tôi còn nhớ là lúc đó anh Toản, một anh bạn khi xưa đã ở cùng dẫy trong Đại Học Xá Minh Mạng mà chúng tôi hay gọi là Cò Toản vì sau khi tốt nghiệp Cử Nhân Luật, anh đã thi vào Cảnh Sát và nay đã ra trường và làm trong Cảnh Sát với chức vụ gì đó mà tôi không biết, Cỏ Toản có nói với tôi rằng: “Ông bảo ông Tam, anh của ông, xin cho ông vào, thì khỏi phải lại đi lính!”. Ông Tam, anh của tôi mà Cò Toản nói đây, là ônh Nguyễn Hồng Nhuận Tam (về sau tự ý đổi là Tâm), con ông bác tôi là ông Phó Chưởng Lý Tòa Thượng Thẩm Saigon Nguyễn Mạnh Nhụ, anh đang làm trong Tổng Nha Cảnh Sát, hình như đang làm Chánh Sự Vụ Sở Nghiên Cứu, Kế hoạch thì phải. Anh Tam mà xin cho tôi thì chắc chắn là tôi sẽ trở thành một Biên Tập Viên Cảnh Sát rồi, nhưng tôi đã trả lời anh Cò Toản này ngay lúc đó là: “Đi lính chết thì thôi, chứ tôi không muốn là Cảnh Sát”.

Bây giờ, nghĩ lại mới thấy rằng mình lúc đó đã hơi bất lịch sự với anh Cò Toản này, đáng lẽ là tôi cứ ừ ào cho qua chuyện, rồi không nói với ông anh họ mình là xong, chứ việc gì phải trả lời một cách bất lịch sự như vậy!

Tinh thần của anh em sinh viên đại học không những chỉ thể hiện bằng cách đến trường đều đặn để được huấn luyện quân sự mà còn được biểu lộ qua việc họ đã đến trường để được mang súng đạn đi vào Chợ Lớn, nằm trấn trong vài căn nhà của dân chúng (dĩ nhiên là nhà mấy người Tầu) ở gần mấy con kênh, con rạch như ở bến Chương Dương hay bến Hàm Tử chẳng hạn. Trong mấy ngày này, những sinh viên Đại Học Saigon của chúng ta không phải chỉ đến để được tập họp ở trước cổng trường của mình rồi xếp hàng vừa đi vừa đếm 1, 2, 3, 4, 1, 2, 1, 2… trên những con đường đầy an toàn như họ nghĩ nữa.

Ít ra là đã có một lần, trong khu vực mà tôi và Thiếu Úy Đồng cùng với 11 hoặc 12 sinh viên do tôi làm trưởng nhóm, Thiếu Úy Đồng làm phó, đã có lộn xộn xẩy ra. Hôm đó chúng tôi được chỉ định lên trên sân thượng khá cao trong một căn nhà một gia đình người Hoa, để nhìn xuống đường quan sát.

Sáng hôm đó, sau khi tôi đã sắp đặt vị trí quan sát cho từng sinh viên và cũng đã có dặn hờ cho mọi người là khi thấy bóng dáng tụi Việt Cộng ở dưới đường thì phải báo động cho mọi người cùng biết. Nhưng tuyệt đối không được nổ súng bắn hoảng bắn tườu. Các anh chỉ được nổ súng khi tôi hoặc Thiếu Úy Đồng bảo bắn.

Tôi nói là dặn hờ vì tôi nghĩ rằng làm gì còn Việt Cộng trong Thành Phố này nữa, chúng đã bị quân lính của ta dẹp hết rồi còn đâu. Vì đã nghĩ như vậy nên sau khi phân bố anh em xong, tôi liền bỏ đi tìm một anh bạn, cũng đang coi một nhóm sinh viên ở một con đường gần đó, để tán dóc chơi. Trong khi chúng tôi vừa mới nói với nhau được vái câu thì có tiếng súng nổ tại khu của tôi, thế là anh bạn tôi thì vội vàng trở lên với các sinh viên trong toán anh ta, còn tôi thì trước hết là lên đạn khẩu Carbine của tôi rồi sau đó men theo mấy căn nhà mà về chỗ của chúng tôi.
Cũng may là khi tôi mò về thì anh em sinh viên từ trên cao đã thấy nên đã có anh xuống mở cửa cho tôi vào. (Lúc đó mọi nhà đều tự động đóng cửa lại ngay khi nghe thấy có tiếng súng của Việt Cộng nổ, tên Việt Cộng này thực ra là muốn nhắm bắn vào ai, hoặc vào cái gì thì chúng tôi không biết vì ngay sau đó thì Cảnh Sát Dã Chiến đã tới lục soát, để rồi đã chẳng thấy một tổn thất vật chất bé nhỏ nào cả.

Anh em sinh viên thấy tôi khơi khơi đi về như vậy nên chịu lắm và đã có nói là “Thiếu úy can đảm thật!”. Họ đâu có biết rằng một vài tiếng súng lẻ tẻ này đâu có hù được tôi, hơn nữa cho dù có thêm nhiều tiếng súng nổ đi nữa thì tôi cũng vẫn phải mò về để lo cho anh em chứ, tôi là trưởng nhóm mà! Đúng như tôi đã lo, trở lại đây rồi, tôi đã thấy Thiếu Úy Đồng của tôi đang tái xanh, tái xám, quýnh quáng lên (hình như anh Đồng này lúc trước chỉ là Sĩ Quan Văn Phòng thôi, nghĩa là chưa ra trận bao giờ thì phải). Anh đã bắt các sinh viên phải vào vị trí của mình, lên đạn và chĩa súng xuống dưói đường. Thấy tình trạng đó, tôi vội vã bảo các anh em tháo gắp đạn trong súng ra, lấy cả viên đạn trong nòng súng ra nữa rồi chĩa súng lên trời bắn 2 phát an toàn, sau đó về lại vị trí của mình và nhìn xuống đường xem các anh em Cảnh Sát Dã Chiến làm việc.

Hôm trước xẩy ra sự việc như vậy mà hôm sau các anh em sinh viên vẫn đến trường trình diện đầy đủ chứ không sợ hãi gì hết, điều đó đã chứng tỏ là tinh thần của họ rất cao có phải không các bạn!

Cuộc hành quân trình diễn kiểu đó được vài hôm rồi cũng chấm dứt, chúng tôi lại tiếp tục trình diễn cách huấn luyện quân sự cho sinh viên tại các trường của họ. Tôi thì vẫn ở lại Học Viện Quốc Gia Hành Chánh và phụ trách huấn luyện quân sự cho các sinh viên của Học Viện. Trong thời gian này, các sinh viên cứ sáng tới, chiều về. Sáng sớm, họ tới trường, ăn sáng tại đây và vứt giấy gói bánh mì, lá chuối gói sôi đầy sân trường. Thấy thế ông Thiếu Tá coi chúng tôi đề nghị chúng tôi tìm biện pháp hòng chấm dứt tình trạng này. Sáng hôm sau, trước khi thực tập những động tác quân sự thường lệ, tôi đề nghị:

– Tất cả các sinh viên hãy xếp hàng ngang ở một đầu sân vận động rồi từ từ tiến về đầu sân bên kia, vừa đi vừa cúi xuống nhặt tất cả rác rến trên đường đi của mình.

Dĩ nhiên là các sinh viên đã phải làm y như tôi nói, nhưng tôi chợt thấy một anh sinh viên Q.G. Hành Chánh Khóa 14 ở đây nói với mấy bạn mình là: “Tụi nó ngu dốt mới vào lính mà chưa gì đã làm phách, bắt tụi mình phải thế này thế nọ”.

Nghe thấy thế, tôi lại ngay anh ta và nói với anh chàng này rằng: “lát nữa, vào giờ giải lao, anh đến hỏi anh Minh, người phát lương cho các anh hàng tháng ấy, xem là anh ấy có biết Thiếu Úy Khôi là ai không rồi mai trả lời cho tôi nhé.”

Sáng hôm sau, tôi không thấy cậu sinh viên Khóa 14 đó gặp tôi, chắc chắn là cậu ta đã biết tôi là ai đối với cái trường này rồi. Tôi vẫn cho họ đi nhặt rác như hôm trước, có điều là trước khi làm việc này, tôi đã nói cho họ biết là: “Cái trường này là trường của các anh, dù các anh chỉ học ở đây có 2 năm thôi, thì nó vẫn là trường của các anh, không phải là trường của chúng tôi. Các anh làm sạch cái trường này là các anh tự làm đẹp cho chính các anh chứ không phải là làm đẹp cho chúng tôi và các anh nên biết rằng tình trạng này sẽ chóng qua và chúng tôi sẽ không còn ở đây nữa đâu. Các anh bây giờ đã lớn rồi và sau này ra trường các anh lại sẽ giữ những chức vụ chỉ huy nữa, nên làm gì, nói gì cũng phải suy nghĩ cho chín chắn rồi mới nói, mới làm nhé !”

5- Xin biệt phái ngoại ngạch.

Thế rồi tình hình được ổn định lại, các trường học phải cho mở lại và chúng tôi đã dời trường Quốc Gia Hành Chánh để về đóng tại trường Trung Học Pétrus Ký. Về đây được ít lâu thì không biết anh bạn nào đã có ý kiến là: Chúng ta đã chiến đấu 4 năm rồi, nay là lúc phải nhường chỗ cho những người khác để họ ra chiến đấu cho được công bằng chứ! Sau đó là có phong trào xin biệt phái ngoại ngạch để những sĩ quan mà họ đã từng làm ở công sở nào thì xin lại được trở về làm việc tại công sở đó như nhà giáo thì được trở lại làm việc cho Bộ Giáo Dục.

Tôi cũng tích cực tham gia phong trào xin biệt phái này vì thấy ý kiến trên rất xác đáng. Nhưng tôi sẽ xin về trường nào đây? Chẳng lẽ lại xin về trường ở quận Nhơn Trạch hay trường Ngô Quyền ở Biên Hòa? Tôi có nêu cái thắc mắc này với anh Oanh, anh này ở ngoài tuổi bị tái ngũ và đang làm giám thị cho trường Trung Học Nguyễn Trãi bên Khánh Hội, thì anh có nói rằng:

– Nếu cậu muốn ở Sài Gòn thì cậu phải khai là đang làm Giám Thị cho trường Nguyễn Trãi, rồi tao bảo thằng Đàm nó xin về cho. Trường này đang cần một giám thị đấy, chứ khai là giáo sư của trường thì không được vì cậu đâu có dạy ở cái trường này bao giờ. Ai đã dạy học ở Sài Gòn thì phải có tên trên Bộ chứ, khai bậy là không xong rồi.

Tôi liền trả lời:

– Giám thị thì giám thị có sao đâu, miễn là được ở Saigon là tốt rồi, bạn nói với tên Đàm xin cho tôi nhé!”.

Đàm này là anh Phạm Văn Đàm, Hiệu Trưởng Nguyễn Trãi, ngày xưa vào niên khóa 1955-56, anh học Chu Văn An lớp Đệ Nhất B-2 trong khi tôi học ở Đệ Nhất B-3 cùng trường. Anh đã học Sư Phạm ngay còn tôi thì lại chê cái nghề này để bây giờ lại phải nhờ anh ta. Thế là từ đó tôi quyết định xin về trường Nguyễn Trãi vì đang làm giám thị ở đây!

Cuối cùng thì đơn thỉnh nguyện của tôi được chấp thuận và tôi được biệt phái ngoại ngạch về trường Nguyễn Trãi qua Bộ Giáo Dục. Bộ Trưởng Bộ này là ông Tăng Kim Đông đã ký vội quyết định cho chúng tôi trước khi ông ta dời nhiệm sở. Thế là từ tháng 9 năm 1968, tôi về Nguyễn Trãi làm giám thị và đồng thời nhận dạy Toán cho mấy lớp Đệ Nhất Cấp của trường này với tư cách của một tư nhân dạy giờ cho đến khi đi tù cải tạo, tức là sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày Miền Nam Việt Nam bị Đồng Minh Mỹ bán đứng cho Cộng Sản sau khi đã bắt tay được với Trung Cộng.

Trong cuộc đời lính tráng của tôi, chỉ có bốn năm đầu tôi mới thực sự là lính trận còn tám năm sau tôi chỉ là một công chức quèn ở hậu phương dù có khoác áo lính.

6- Những gì thu hoạch được trong đời lính

Xin điểm lại những gì tôi đã thu hoạch được, những gì trong 4 năm tác chiến đó.

– Về huy chương thì tôi đã có được 5 cái tất cả: 2 huy chương bạc và 3 huy chương đồng.

Những huy chương này tôi đã được cấp trong những trường hợp hơi không hợp lý. Thật thế, lý do để cấp cái huy chương bạc đầu tiên cho tôi là tôi đã có công trong trận mà tôi đã đi với Đại Đội 5 Thám Báo và suýt chết trong Chiến Khu Đ; cái huy chương bạc thứ hai thì đã được trao cho tôi sau trận mở màn ở Dầu Tiếng. Trong 2 trận trên chúng tôi chỉ thua không, thế mà tôi lại được cấp huy chương đấy! Còn 3 cái huy chương đồng thì tôi đã không nhớ được là chúng đã được cấp cho tôi trong trường hợp nào nữa, nhưng chắc chắn là không phải vì chúng tôi đã thắng trận.

Trong 4 năm làm lính chiến, tôi không bao giờ mong muốn có được bất cứ một cái huy chương nào cả, thế nhưng chính nhờ những cái huy chương này mà tôi được thăng cấp đại úy sau này, khi tôi đang là sĩ quan biệt phái ở Bộ Giáo Dục.

Điểm thứ 2 mà tôi thu nhận được khi làm Sĩ Quan Tiền Sát là việc tôi nói năng vừa phải, không còn vội vàng hấp tấp như trước kia nữa. Nói chuyện trực tiếp với nhau mà nói nhanh thì khó cho người nghe rồi, còn nói chuyện qua máy mà nói nhanh thì tiếng nói sẽ bị biến dạng đi, không ai có thể biết là mình nói gì nữa. Muốn gửi điện văn xin bắn mà không nói chậm rãi rõ ràng là không được. Các bạn cứ thử nói nhanh qua điện thoại xem người nghe sẽ thấy thế nào.

Điểm thứ ba, cũng là quan trọng nhất mà tôi đã thu hoạch được từ các chiến trường là lạnh cẳng. Nói đúng ra là lạnh hai gan bàn chân, thành ra cho tới bây giờ tối nào tôi cũng phải mang tất (vớ) đi ngủ, ngay cả lúc nằm trong mấy trại Cải Tạo!

Ngày xưa, ở trường Pháo Binh Dục Mỹ, không biết vị Sĩ Quan Huấn Luyện Viên nào đã nói với chúng tôi là khi đi hành quân thì phải luôn luôn mang theo 2 đôi tất theo để mang đôi tất khô lúc đi ngủ. Tôi đã làm như vậy nhưng tất khô mà giầy ướt thì cũng như không vì gần như đêm đêm chúng tôi đã phải mang giầy mà ngủ. Kết qủa là bây giờ phải lãnh đủ!

Bây giờ nhớ lại 4 năm chiến đấu đó, tôi thấy rằng mình qủa là đã may mắn hơn rất nhiều người. Trong Khoá 14 Pháo Binh của tôi thì nghe đâu là đã có nhiều anh em rũ áo ra đi từ mặt trận. Riêng ở Pháo Đội B/51 Pháo Binh thì các Thiếu Úy Quýnh, Thiếu Úy Hoà đã ra đi hơi sớm.

Trung Đội Trưởng 2B Hoàng Chính của tôi thì nghe nói là anh ta đã bị tù vì đã nóng tính gây gổ rồi bắn què một binh sĩ của mình, anh bị tù bao lâu và tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, anh ta đang ở đâu cũng như đang làm gì và nhất là cuối cùng anh ta có ra khỏi được cái miền đất Việt Nam Cộng Sản để tới được một nơi của thế giới tự do hay không, thì tôi đã không nghe thấy ai nói đến.

Trung Đội Trưởng 1B Trần Văn Thinh thì cả gia đình đã bị chết khi anh là đại úy pháo đội trưởng của một pháo đội đóng ở một quận nào đó trong một tỉnh, không biết có phải là tỉnh Mỹ Tho hay không nữa! Nghe nói là hôm đó anh đã lên tỉnh để lãnh lương cho pháo đội. Chắc anh ta đã cho rằng con đường từ Quận đó lên Tỉnh rất an ninh, nên anh đã chất cả vợ con lên xe để cho họ ra tỉnh chơi luôn thể, nhưng đến khi mang tiền lương của pháo đội về thì trên đường đi, đã bị một số người có súng chặn lại cướp hết tiền và hạ sát toàn bộ gia đình anh để phi tang. Sau này có dư luận cho rằng đám cướp đó chính là mấy tên dân vệ, chúng đã giả dạng Việt Cộng để đánh cướp và vì có lẽ đã bị anh nhận mặt nên cho chắc ăn, chúng đã giết hết cả nhà anh!

Đại Úy Của thì đã lên đại tá, làm tỉnh trưởng Bình Dương hay Long Khánh gì đó nhưng đã chết trong tù Cải Tạo ở miền Bắc.

Riêng về chú Lý Văn Lời thì sau khi hết hạn quân dịch, hắn lại không muốn trở về quê cũ của hắn nữa mà đã đăng vào Thủy Quân Lục Chiến để rồi trở thành thương phế binh vì đã bị què, đến lúc này thì hắn phải bị giải ngũ.

Hồi có phong trào thương phế binh chiếm đất, cắm dùi ở Saigon (có thể là do ông Phó Tổng Thống râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ phát động để gây khó dễ cho Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu thì phải) lúc đó tôi đã là trung úy và đang làm tại trường Nguyễn Trãi và dạy học tại mấy tư thục ở Sài Gòn, tôi đã gặp tên Lời này trong một tiệm ăn ở cạnh chợ Phú Nhuận khi tôi vào đó ăn tối, để rồi còn về chấm mấy bài thi của học sinh. Chú Lời cũng vào đó ăn, nên đã gặp tôi, chú ta bèn kéo tên bạn của chú ta, cũng là một thương phế binh, đến ngồi vào bàn tôi, giới thiệu tôi với anh bạn kia và nói một cách trịnh trọng rằng: “Thiếu úy muốn giết ai, cứ bảo em, tụi em sẽ giết tên đó cho thiếu úy. À, hôm nay tụi em đãi thiếu úy”. Tôi phải nói là: “Ừ, thế thì tốt, hiện thời thì chẳng có kẻ nào dám gây với tao hết, khi nào cần, tao sẽ kêu chú mày”. Ăn xong, tên Lời này đãi tôi thật, chú và tên bạn của chú ta ra chỗ trả tiền nhưng không trả gì hết mà chỉ nói gì đó với tên Tầu ngồi thu tiền rồi ung dung bước ra. Thấy vậy tôi biết ngay là chuyện gì đã xẩy ra và tôi phải ra quầy hàng đó để trả tiền nhưng người chủ này xua tay lia lịa bảo rằng mấy người kia đã trả hết rồi. Tôi phải bảo ông ta rằng: “Chúng là lính của tôi đó, ông đừng sợ gì cả, cứ lấy tiền đi. Nếu chúng có nói gì thì ông bảo chúng lại tìm tôi ở mà hỏi”. Lúc đó ông ta mới dám nhận tiền.

Tôi chỉ gặp tên Lời này có một lần đó ở Sài Gòn thôi. Về sau vì bận kiếm tiền bằng cách nhận dạy tư thêm tại các trường Nguyễn Bá Tòng ở đường Bùi Thị Xuân Sài Gòn, Đắc Lộ ở Ngã Tư Bẩy Hiền …, chạy hết từ trường này đến truờng kia, hết công đến tư, nên đã không có thì giờ để nghĩ đến anh Lời này nữa. Không biết hiện nay chú ta đã ra sao.

Câu chuyện lính tráng của tôi đến đây xin tạm ngưng và chân thành xin các bạn chỉ ra cho tôi biết những điều thiếu sót hoặc sai lầm trong câu chuyện này để tôi có thể sửa chữa.

Ở đây, tuy phần lớn nói về Pháo Binh nhưng các bạn hẳn đã thấy rằng tôi chỉ nói về công việc của một Sĩ Quan Tiền Sát cùng với mấy tên lính trong cái toán nhỏ nhoi của hắn thôi, chứ không nói gì về sinh hoạt của những người được kêu là Pháo Thủ cả, vì những người này phần lớn là những kẻ đi theo súng, nằm với súng ở một nơi tương đối an toàn, với ít ra là có một chi đội M-113 bảo vệ dù đang ở một nơi nào đó gần tỉnh, trong khi đó thì tôi lại chưa bao giờ có dịp được làm trung đội trưởng để được ở hậu cứ với họ, hòng quan sát những sinh hoạt của những người được ở lại với súng này. Đây cũng là một điều tốt lành cho tôi vì thật ra thì có lẽ là tôi không có tài chỉ huy. Nói cho đúng ra là tôi có..nhu nhược, hay cả nể và… không thể tỏ ra cứng rắn khi ra một cái lệnh nào đó cho binh sĩ dưới quyền của mình được. Hơn nữa với cái tính gàn bướng và không biết nịnh nọt của tôi thì ông Tiểu Đoàn Trưởng nào lại muốn cho tôi làm trung đội trưởng vào thời gian này đây!

Hết.

Viết tại Mỹ sau khi đã dời Sài Gòn ngày 27-04-1990 và sang tới San Francisco ngày 04 tháng 5 năm 1990

NGUYỄN VĂN KHÔI

San Francisco, ngày 25 tháng 6 năm 2006.

(Chân thành cảm ơn bạn Phạm văn Tuấn, người đã trình bày lại cuốn sách cho tôi, em Huỳnh Phi Long, bạn Phạm Bá Đường và bạn Trần Ngọc Thế đã chỉ cho tôi nhiều chỗ sai lầm để sửa lại

Đặc biệt xin cảm ơn anh Lư Diệp người bạn cùng khóa 14 Thủ Đức và cựu Đại Tá Pháo Binh Hồ Sĩ Khải, vị tiểu đoàn trưởng Pháo Binh đầu tiên của tôi, về việc đã cho tôi biết rằng người đã thay thế Thiếu Tướng Nguyễn Văn Thiệu là Đại Tá Đặng Thanh Liêm chứ không phải là Đại Tá Trần Thanh Phong.)
Xin các bạn đã đọc các bản trước tha lỗi

*

ĐÍNH CHÍNH

Xin vui lòng sửa dùm vài sai lầm sau:


Chương 2
Về Tiểu Đoàn Pháo Binh

1- Về Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh.

Mặc dù không chịu học hành gì cả nhưng ở cái trường quân sự này thì tôi không thể sortie latérale (học rớt vì thiếu khả năng) được, nghĩa là cuối khóa tôi vẫn sẽ bị gắn lon chuẩn úy, nghĩa là tôi vẫn đậu ra trường, chỉ có điều là đậu gần chót thôi. Nhưng dù là gần chót, nghĩa là không được ưu tiên chọn đơn vị, tôi vẫn được về Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh ở Tam Hiệp, Biên Hòa. Có tên là Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh là để phân biệt với Tiểu Đoàn 5 Súng Cối. Sau này, vào cuối năm 1964 thì phải, loại Súng Cối chuyển sang cho Bộ Binh nên Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh chuyển thành Tiểu Đoàn 51 Pháo Binh, còn Tiểu Đoàn 5 Súng Cối cũ thì trở thành Tiểu Đoàn 52 Pháo Binh với súng 105 ly.

Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh này lúc này là Đại Tá Nguyễn Văn Thiệu mà về sau là Tổng Thống của Đệ Nhị Cộng Hòa Việt Nam.

Tôi sang Pháo Binh vì khi tôi từ Thủ Đức về đưa đám ông anh tôi, thì Thiếu Tá Đông đang là trưởng phòng Quân Huấn Pháo Binh tại Bộ Tổng Tham Mưu… Tới khi tôi ra trường, lên Bộ Tổng Tham Mưu để nhận sự phân phối, tôi mới gặp lại ông Thiếu Tá Đông đang là trưởng phòng Quân Huấn Pháo Binh trên Bộ Tổng Tham Mưu. Lúc này tôi mới biết là chính ông Thiếu Tá Đông này đã đưa tôi sang Pháo Binh và rồi đưa về Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh. Gọi là Tiểu Đoàn 5 Pháo Binh vì là Tiểu Đoàn súng 105 ly thuộc Sư Đoàn 5 Bộ Binh của Quân Đoàn 3. Mỗi Sư Đoàn Bộ Binh thời đó có 1 Tiểu Đoàn PB (105 ly),1 TĐ Súng Cối (80 ly) và 1 ….
XIN XÓA (80 LY) và
THAY BẰNG (106 Ly)
Chương IV
Tham gia các chiến dịch khác

1-Vào chiến khu Dương Minh Châu .. .…
2-Tr. đội 2B kéo súng vào làng để yểm trợ cho C.I.D.G. ………..
3- Tr.đ. kéo súng lên phía Bắc núi Bà Đen …
4-Binh Nhì Quân Dịch … Mành bị chết vì mìn …
XIN XÓA TÊN (MÀNH) và
THAY BẰNG TÊN (LIỄU)
Những trang sau, xin thay tên MÀNH bằng tên LIỄU.
Xin quý vị tha lỗi vì những bất tiện nạy
ngày 15 tháng 5 năm 2011
THUẪN PHONG

Thuần Phong, 15 tháng Năm 2011#9

Nguồn: https://www.tvvn.org/forums/threads/%C4%90%E1%BB%9Di-s%C4%A9-quan-ti%E1%BB%81n-s%C3%A1t-ph%C3%A1o-binh.14616/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s